Friday, July 27, 2012

MỘT KHOẢNH KHẮC VÀ CẢ CUỘC ĐỜI



Cuộc sống chẳng là gì, nhưng một khoảnh khắc lại có thể làm nên tất cả!
Có khi cuộc sống không là gì cả nhưng một khoảnh khắc lại là tất cả! Và những khoảnh khắc ấy là những miếng ghép cho cuộc sống, dần dà chúng hiện lên theo năm tháng tạo nên một bức tranh to hơn, rộng hơn mà khi càng khôn lớn, con người ta ai cũng muốn vẽ lên đó những gam màu tươi sáng nhất định.
Khoảnh khắc ấy là nước mắt…
 Khi lắng nghe tiếng khóc chào đời của bạn, cha mẹ bạn đã khóc, vì có một sinh linh bé nhỏ đã chào đời. Trong khoảnh khắc linh thiêng ấy, bạn là món quà mà tạo hóa ban cho cuộc đời, để cha mẹ thêm yêu thương gắn bó, cho một nụ cười nhăn nheo trên đôi mắt ông bà. Một khoảnh khắc tạo nên cuộc đời…
Khoảnh khắc ấy là niềm vui…
Khi bạn nói nói được một từ đầu tiên, cha mẹ đã rất vui. Đó là vì bạn đã bắt đầu gõ cửa một thế giới mới. Những tiếng đầu tiên, ôi thiết tha làm sao. Trẻ con dễ thương bởi giọng nói của chúng, những từ ngữ trong sáng, làm bố mẹ quên đi cả những nỗi vất vả cực nhọc đời thường. Một khoảnh khắc vượt lên trên cuộc đời…
Khoảnh khắc ấy là nỗi buồn…
Khi bạn thất bại trong kì thi học sinh giỏi, bạn đã khóc và nghĩ rằng chưa bao giờ lại thấy buồn và thất bại như thế này. Nhưng rồi cha mẹ vẫn bên bạn, động viên an ủi bạn, cho bạn hơi ấm, tình thương cũng như một chỗ dựa để bạn có thể vững bước hơn nữa trên đường đời. Một khoảnh khắc khắc sâu trong tim rằng cả cuộc đời đâu mãi chỉ có niềm vui…
Khoảnh khắc ấy là sự tin tưởng…
Đó là ngày nhận tin báo con đỗ Đại học, mẹ đã cố gắng dành dụm đủ tiền để con lên thành phố học. Mẹ lo cho con, cuộc sống nơi thành thị, rời xa vòng tay cha mẹ. Liệu con có làm được không? Mẹ yên tâm, con sẽ làm được. Chim non sẽ cất cao đôi cánh, bay khỏi tổ và đi đến với bầu trời tự do phải không mẹ? Cha không nói gì nhưng trong mắt cha là niềm vui, là sự tin tưởng rằng con sẽ làm được và làm tốt đúng không ba? Một khoảnh khắc mở ra một cánh cửa mới trong hành trình gian nan đi đến cuối con đường mang tên Cuộc Đời…
Khoảnh khắc ấy là sự yêu thương…
Chứng kiến đứa con bé bỏng ngày nào lớn khôn, giờ đã thành cô dâu, chú rể rồi, mẹ đã khóc thầm. Những giọt nước mắt hạnh phúc khi mà mẹ tin rằng đàn con của mẹ nay đã lớn khôn, đã bay đi xa. Nhưng mẹ ơi, tổ ấm nơi này vẫn luôn là mái nhà của chúng con. Chúng con vẫn sẽ luôn hướng về tổ ấm này. Vì nơi ấy con biết vẫn có vòng tay cha mẹ vỗ về… Con tin tưởng người đàn ông này, con tin tưởng người phụ nữ này, người sẽ mang lại hạnh phúc trong suốt phần đời còn lại cho con. Vậy nên cha mẹ hãy yên tâm nhé! Con lớn rồi!
 Một khoảnh khắc mà những niềm vui, nỗi buồn giao nhau, hòa quện, trộn lẫn trong cuộc đời…Khoảnh khắc ấy là sự mất mát…
Sự lớn khôn của con đổi lấy những nếp nhăn trên vầng trán cha, những sợi bạc trên mái đầu mẹ. Và khi con cái đã lớn khôn, cha mẹ ra đi, cho đến lúc này mới được nhìn thấy nụ cười mãn nguyện trên môi cha. Vì cha biết con đã sống tốt và làm được những gì cha mong ước. Nhưng con biết cha mẹ sẽ dõi theo chúng con, vẫn sẽ yêu thương các con như ngày nào…
Khoảnh khắc ấy chỉ trọn vẹn một nỗi buồn. Một nỗi buồn cho một cuộc sống tiếp diễn…
Lá rụng về cội… Và khi chiếc lá rụng về nơi vốn sinh ra nó, ấy là kết thúc một chu trình cuộc đời. Nhưng hãy biết rằng bức tranh này sẽ lại có những thế hệ tiếp theo vẽ tiếp. Làm cho nó rộng hơn, sáng hơn và tươi hon bao giờ hết.
Nhưng rồi trong số những gam màu sáng, hãy có những gam màu tối đan xen, để tổng thể bức tranh không quá chói lòa, chỉ vừa vặn đủ để có một nụ cười…
Cả cuộc sống chẳng là gì, nhưng một khoảnh khắc lại có thể làm nên tất cả!
Trân trọng cuộc đời để thấy yêu thương nhiều hơn bạn nhé!
N.T (http://blog.tamtay.vn/entry/view/741165/Mot-khoanh-khac-va-ca-cuoc-doi.html)

Thursday, July 26, 2012

KHÔNG DỄ PHÁ “NỀ”





Đội bóng Tây Ban Nha trong 4 năm gần đây liên tiếp gặt hái những thành quả trong mơ mà không phải đội bóng nào của châu Âu có được. Trong quá khứ chưa có đội banh nào bảo vệ được chức vô địch châu Âu, thế mà đội quân xứ bò tót đã làm được một cách thuyết phục vào đầu tháng 7 này.

Trong môn quần vợt, chưa có tay vợt nam nào quá 30 tuổi có thể dành Grand Slam, thế mà Federer –tay vợt huyền thoại Thụy Sĩ lại làm được điều thần kỳ đó với chức vô địch Wimbledon tại Anh vừa rồi.

Không những trong thể thao mà bất cứ lĩnh vực nào cũng có những cái được gọi là “hệ” hay “nề” rất khó vượt qua. Tuy hơi duy tâm nhưng điều đó là có thật.

Gần đây, TQ có nhiều biểu hiện gây hấn và lấn ép nước ta. Theo quan sát thì chúng ta có phản ứng nhưng chưa đủ mạnh để TQ phải e ngại và “thu vòi”, dè chừng. Tình huống xấu nhất xảy ra là sẽ có xung đột đụng độ nhỏ trên biển Đông được dàn xếp như là “vô tình” như vụ cắt cáp mùa hè năm 2011, tiếp đó là một vài sự đụng chạm nhỏ lẻ khác. Không ai tin rằng có một sự chạm trán lớn xảy ra giữa hai nước như cuối thập niên 70 hoặc 80 thế kỷ trước.

Một số người lạc quan cho rằng TQ không dám liều lĩnh vì trong quá khứ họ chưa thắng được nước nào khi đánh trận ngoài biên giới. Để vượt qua cái “nề” đó là rất khó khăn và nhiều khi không tưởng. Nếu cứ hy vọng và tin vào cái “nề” như vậy tức là chúng ta tự chuốc cái khó cho mình. Nếu chúng ta không có chuẩn bị “tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải” như lời cụ Hồ trong tuyên ngôn độc lập thì sẽ tạo điều kiện dễ dàng cho TQ phá “hệ” mà họ chưa bào giờ vượt qua được.

Chiến thắng ngoại bang và giữ được độc lập dân tộc sẽ không là chuyện xa vời nếu toàn dân trên dưới một lòng và chính phủ có đường lối thích hợp với thời đại. Nếu bị kẻ khác nô dịch thì coi như chết quách đi còn hơn. Một dân tộc sống thì phải cho xứng đáng, hiên ngang và tự hào ngẩng cao đầu. Nếu ai cũng nghĩ như vậy, TQ sẽ không bao giờ phá bỏ được cái “nề” của quá khứ, nhất là đối với nước Việt ta. Dân tộc ta có nhiều tiềm năng để làm được mọi điều, kể cả xây dựng thiên đường ngay trên đất nước này. Cái quyết định thành bại chính là sự lựa chọn và hoạch định quyết sách của lãnh đạo nhà nước.


PVH


Friday, February 10, 2012

TỔ QUỐC, NHÂN DÂN


Ai cũng có hình tượng về tổ quốc và nhân dân trong tấm lòng mình.
Nhưng theo dòng suy tư thì không biết khái niệm tổ quốc và nhân dân, khái niệm nào có trước, cái nào quan trọng hơn, hay hai khái niệm đồng khởi nguyên và có giá trị như nhau.

Hãy bỏ qua những định nghĩa và phân tích học thuật, bài viết này được ghi ra theo một cảm tính khác quan, không bị gò bó bởi bất kỳ lý thuyết nào.

Nhân dân, là người dân, là chỉ về số đông người lao động. Khái niệm nhân dân thường cho ta nghĩ tới quần chúng lao động.
Tổ quốc chính là đất nước mang trong mình người dân với những đặc trưng khác với người dân của nước khác.

Nhân dân và Tổ quốc là hai khái niệm có quan hệ hữu cơ với nhau, ràng buộc với nhau chặt chẽ. Ví dụ nói tổ quốc VN phải là của nhân dân Việt Nam, không thể nói tổ quốc VN thuộc về nhân dân nước khác.

Khi có ai đó làm tổn thương đến tổ quốc VN tức cũng là làm hại đến nhân dân VN và ngược lại xâm hại nhân dân VN tức là làm tổn hại đến hình ảnh và giá trị của tổ quốc VN.

Vai trò của mỗi cá nhân đối với lịch sử sẽ được ghi nhận, nhưng hình tượng giá trị của các nhân hay chính thể gắn với cá nhân đó chỉ có giá trị lịch sử, hình tượng và giá trị của tổ quốc và nhân dân máu thịt gắn bó với đất mẹ là mãi mãi trường tồn.

Mong ai cũng có những cảm nhận riêng của mình về tổ quốc và nhân dân.


PVH